MaGic_NTH
10-08-2009, 19:42
Anh à, em đã hơn nhiều lần có anh trong giấc ngủ em mơ, hơn nhiều lần em muốn được anh ôm vào lòng, hơn nhiều lần em tự nói.. Em nhớ anh quá, muốn được yêu anh nhiều hơn nữa, và hơn nhiều lần em muốn...hơn nhiều lần em muốn được nghe anh nói "" Anh yêu em""!...
Anh! anh có hiểu gì về nỗi nhớ, làm sao anh biết được em đã nhớ anh đến nhường nào, không... không bao giờ anh biết được đâu, không bao giờ anh biết được cảm giác đó đâu, mãi mãi không bao giờ...
Giờ đây, em không thể giấu tình cảm của mình được nữa rồi, em chưa từng ngỏ lời cùng ai, cũng chưa từng chủ động nói thích một người, yêu một người, ... tình yêu anh đã khiến em thôi rụt dè, thôi nhút nhát, em đã sợ mất anh, sợ không có lần thứ hai được gặp anh, sợ... Ngốc quá! em đã có anh bao giờ đâu mà sợ mất nhỉ? nhưng cảm giác ấy là sự thật. Em biết, nói ra tình cảm của mình, có thể em vẫn chỉ lặng lẽ yêu anh, nhưng em vẫn nói, như vậy sau này em sẽ không phải hối tiếc..."" Cố gắng mà không được, còn hơn là không cố, không làm gì phải không anh ?""
Em mừng khôn siết, em vui biết bao khi anh nói anh cũng thích em nhiều nhiều, rằng nghĩ đến em anh cũng vui... nhưng niềm vui của em được bao lâu chứ khi ngay lúc đó anh nói anh sợ em khổ, rằng anh biết chúng ta không tiến xa hơn đuợc, ngốc !... ngả nghiêng, chếnh choáng, bởi lòng run run như có gì đó đang bóp nghẹt trái tim em vậy. Do em ngu ngơ không hiểu ý của anh đang từ chối khéo em vì sợ em tổn thương, hay do anh còn hoài nghi chính tình cảm của anh, của em, của chúng ta...nên anh chưa thể quyết định được tình cảm thật sự của mình.
Bên anh, em vẫn cảm nhận được tình cảm ấm nồng của anh dành cho em, cảm nhận được anh đang yêu em, và... vẫn cảm nhận được niềm hạnh phúc của anh khi ôm em vào lòng cơ mà. Em thật sự không hiểu, thật sự không hiểu anh ơi!
Tình yêu của em dành cho anh, ngay từ giây phút bắt đầu đã là sự lặng yên, là sự chờ đơi, là một tình yêu lặng lẽ chỉ mình em mang. chỉ mình em hiểu, ... vậy em vẫn sẽ lặng yên, vẫn sẽ chờ đợi anh nhé! ... Chờ đợi một ngày anh nói yêu em.
Anh! anh có hiểu gì về nỗi nhớ, làm sao anh biết được em đã nhớ anh đến nhường nào, không... không bao giờ anh biết được đâu, không bao giờ anh biết được cảm giác đó đâu, mãi mãi không bao giờ...
Giờ đây, em không thể giấu tình cảm của mình được nữa rồi, em chưa từng ngỏ lời cùng ai, cũng chưa từng chủ động nói thích một người, yêu một người, ... tình yêu anh đã khiến em thôi rụt dè, thôi nhút nhát, em đã sợ mất anh, sợ không có lần thứ hai được gặp anh, sợ... Ngốc quá! em đã có anh bao giờ đâu mà sợ mất nhỉ? nhưng cảm giác ấy là sự thật. Em biết, nói ra tình cảm của mình, có thể em vẫn chỉ lặng lẽ yêu anh, nhưng em vẫn nói, như vậy sau này em sẽ không phải hối tiếc..."" Cố gắng mà không được, còn hơn là không cố, không làm gì phải không anh ?""
Em mừng khôn siết, em vui biết bao khi anh nói anh cũng thích em nhiều nhiều, rằng nghĩ đến em anh cũng vui... nhưng niềm vui của em được bao lâu chứ khi ngay lúc đó anh nói anh sợ em khổ, rằng anh biết chúng ta không tiến xa hơn đuợc, ngốc !... ngả nghiêng, chếnh choáng, bởi lòng run run như có gì đó đang bóp nghẹt trái tim em vậy. Do em ngu ngơ không hiểu ý của anh đang từ chối khéo em vì sợ em tổn thương, hay do anh còn hoài nghi chính tình cảm của anh, của em, của chúng ta...nên anh chưa thể quyết định được tình cảm thật sự của mình.
Bên anh, em vẫn cảm nhận được tình cảm ấm nồng của anh dành cho em, cảm nhận được anh đang yêu em, và... vẫn cảm nhận được niềm hạnh phúc của anh khi ôm em vào lòng cơ mà. Em thật sự không hiểu, thật sự không hiểu anh ơi!
Tình yêu của em dành cho anh, ngay từ giây phút bắt đầu đã là sự lặng yên, là sự chờ đơi, là một tình yêu lặng lẽ chỉ mình em mang. chỉ mình em hiểu, ... vậy em vẫn sẽ lặng yên, vẫn sẽ chờ đợi anh nhé! ... Chờ đợi một ngày anh nói yêu em.